Showing posts with label thơ. Show all posts
Showing posts with label thơ. Show all posts

Saturday, June 10, 2017



THẤT TÌNH
Trưa về trên phố chơi vơi
Chim kêu rủ tiếng ve mời hạ sang
Lim dim giữa chốn thiên đàng
Tỉnh ra mới biết còn đang dương trần.
Ngồi đây mơ tưởng phong, vân
Mộng đi cùng mị, bất cần sự chi
Dạo chơi ở chốn tiên kì
Quên đi thực tại có gì không nên.
Đau trong lòng, cứ muốn quên
Tay cầm sỏi đá khắc tên một người
Ngày xưa nét ngọc vui tươi
Ngày nay gượng lắm có cười như không.
Thần hồn ở chốn hư không
Xác thì ở lại ngóng trong tìm nàng
Có ai duyên nợ vương mang
Khóc không thành tiếng còn sang chi đò.
Trưa hè 4/6/2017

Wednesday, July 6, 2016


Anh có thể yêu em được không
Để cơn gió chẳng còn vô nghĩa
Cuộc đời kia tẻ nhạt là thế
Nhưng có em sặc sỡ muôn màu
Anh yêu em nhé! Có được không?
Cho anh thỏa sức nhớ với mong
Đêm về ngẩn ngơ môi ai đó
Ấm lòng kẻ khờ mỗi đêm Đông
Cho anh nhớ em có được không
Một chút chút thôi.. thỏa ước mong
Dẫu em đang trong tay kẻ khác
Môi hôn má ấp những mặn nồng
Cho anh đơn phương mất gì đâu
Dẫu rằng chẳng đáng kẻ đến sau
Kẻ khờ nên chỉ mong có vậy
Nhưng...
Anh yêu em! Đã từ lâu........................

                                     Thầy Pháp

Tuesday, May 17, 2016

TIỄN BIỆT
Con đường dù thênh thang là thế
Mà sao ta chẳng nhận ra nhau
Cơn mưa chiều nay rơi buốt lạnh
Cũng chẳng đủ làm ướt mắt sầu
Hôm nay ngón tay ai đeo nhẫn
Sao lệ vẫn ươn ướt bờ mi
Hôm nay nhà ai đang vui thế
Rượu hồng, pháo đỏ ngày vu quy
Hôm qua em là em, bé bỏng
Hôm nay em đã là vợ người ta
Ngày mai, em làm dâu xứ lạ
Bên chồng em khép nép xe hoa
Hôm nay tôi ngồi đây khẽ hát
Nghêu ngao mãi "Tuổi hồng thơ ngây"
Tiếng đàn dường như sai vài phím
Nhắm mắt lại bỗng thấy cay cay...
..
27/09/2013
AD : THẦY PHÁP

Tuesday, May 10, 2016

NỖI NIỀM
Giọt máu rơi đâu rơi lệ sầu
Âu cũng là số mệnh của ông trời
Đời trải phong ba liệu qua đươc ái tình
Dẫu binh đao lửa đạn không lùi bước
Trước một mỹ nhân vẫn xiêu lòng
Bóng dáng ai yêu kiều ta nhung nhớ
Trái tim tan vỡ vẫn mang theo
Gieo bao u sầu bao trái đắng
Chẳng bằng lời nói cứa vào tim
Chìm vào giấc mộng nào yên giấc
Tiếng nấc trong tim giờ nào ngưng
Hé nụ cười như bừng tỉnh mộng
Sau cơn giông trời sẽ sáng chăng ?
Vượt qua nỗi đau tim băng giá
Qua cánh cửa buồn sẽ vui thôi
AD : SGK.NC


Tuesday, April 26, 2016

KHÔNG CÓ EM
Không có em - anh chẳng còn là anh
Tim chỉ đập vài ba lần một phút
Đời tắt dần, bay theo làn khói thuốc
Vắng em rồi, đôi mắt thêm chơi vơi!
.
Không có em - anh cũng chỉ thế thôi
Thích rượu, thơ... rồi thẫn thờ bối rối
Hoàng hôn đi, màn đêm buông rất vội
Anh lạc loài trong nỗi nhớ chông chênh!
.
Không có em - anh giết quãng đời xanh
Bước lẻ loi bên đời đâu ai biết
Không có em nếu một mai anh chết..
Nấm mộ côi sương tuyết đã phủ đầy
.
Vắng em rồi anh rong ruổi trời mây
Anh tìm em khi đôi chân thôi thúc
Phút nghỉ ngơi lại thẫn thờ cắn bút
Viết câu thơ lên nỗi nhớ không tên!
AD: ĐOÀN PHÁP

Saturday, April 23, 2016

TRẢ LẠI ANH
Trả lại anh, mối tình đầu thuở ấy
Một tâm hồn trong vắt giống sương mai
Một gã khờ gánh vui vẻ trên vai
Chưa từng biết đến hình hài đau khổ
Trả lại anh, lời ngọt ngào cảm dỗ
Nước mắt buồn nhẹ đỗ ướt đôi mi
Hạnh phúc nào trải trên lối anh đi
Anh đã đau rất nhiều vì em đó
Trả lại anh, khúc hát tình bên gió
Có nắng vàng và có cả mây cao
Thuở nép mình, với tay hái trăng sao
Gọi mưa về thì thào như tri kỉ
Trả lại anh, những ngày không lo nghĩ
Bài thơ tình của thi sĩ hôm nao
Tiếng sáo chiều giữa đồng lúa tiêu dao
Dòng cảm xúc dạt dào và sâu lắng
Trả lại anh những ngọt, bùi, mặn, đắng
Những đêm hè thiếu vắng nỗi cô đơn
Anh thật lòng, giờ chẳng muốn gì hơn
Trả lại anh...Trả lại anh...em nhé!
Q.H


Wednesday, April 13, 2016


Một mình ta giữa dòng người xa lạ
Bất chợt nhận ra mình vẫn cô đơn
Một mình ta cùng ly cafe đắng
Một chút gió thôi cũng thấy chạnh lòng
Trong thâm tâm yêu thầm người con gái
Phải làm sao khi nói chẳng thành câu
Phải mất bao lâu tôi vẫn đợi vẫn chờ
Vần thơ này xin gửi gió muôn phương
Gửi lời yêu thương tới người tôi mến
Biết đến chăng, biết đến được chăng
Dẫu phải băng qua muôn ngàn gian khó
Tôi vẫn muốn chứng tỏ tình yêu
Dẫu cho hồn tiêu phách tán
Tôi vẫn giữ trái tim dành cho em
Nếu em chỉ xem tôi là bạn
Thì tôi nguyện làm bạn đời của em

AD : Phan Đăng Nhật

Wednesday, March 9, 2016

Sao vẫn cứ quanh quẩn đâu đây
Bóng dáng ấy ngày đêm nhung nhớ
Lòng cứ ngỡ như mình đã yêu nhau
Bao sầu đau em nào có biết
Tiết trời đông lạnh lắm em ơi
Anh cần lắm hơi ấm bàn tay
Để ngày đông không còn lạnh lẽo
Dù nghèo khó anh vẫn thương em
Có được không em, được không em ?
Ngày không em đời anh u tối
Mỗi sớm mai là ngày dài vô tận
Biết phải làm sao, phải làm sao?
Phải thế nào em hiểu lòng tôi
Phải thế nào để thôi nhung nhớ
Thân tặng @Hôn Bờ Má

SGK.NC

Monday, March 7, 2016

MẤT 

Mất rồi mới biết là đau
Khi còn lại chẳng coi nhau ra gì
Khuất mắt mới biết là đi
Lúc kề mặt có thấy chi đâu mà

Mất rồi mới biết là xa
Khi còn xem cũng như là hư vô
Tuột tay mới thấy hồ đồ
Lúc còn nắm được coi đồ bỏ đi

Mất rồi mới biết phân ly
Khi còn chẳng luyến thương chi chút nào
Lỡ mồm mới biết nao nao
Lúc đang giận chỉ muốn đào mà chôn

Mất rồi mới biết bồn chồn
Khi còn chẳng quản có tồn tại không
Ngoảnh mặt mới biết cảm thông
Lúc ghét chỉ muốn không trông thấy hình

Mất rồi mới biết là tình
Khi còn hờ hững lặng thinh không lời
Quay chân mới biết tiếc đời
Lúc đang có lại muốn thời bỏ đi

Trần gian nghịch lí vân vi
Có không thấy quý mất thì xót xa

                               nguồn sưu tầm

Friday, March 4, 2016

TÂM SỰ.

Phiêu du trên thế gian
Bạn bè khắp muôn nơi
Ở đời gặp bao người 
Cùng tâm tư suy nghĩ
Cũng chỉ là thoáng qua
Giống như là giấc mộng
Phải không có phải không
Mênh mông thật mênh mông
Không gì là không thể
Đời phải chăng bể khổ
Càng cố chỉ càng đau
Nếu không nghĩ về nhau
Thì ta nên dừng bước

SGK.NC


Monday, February 29, 2016

KỂ TỪ GIỜ...
Kể từ giờ em hãy cứ bước đi Bỏ mặc anh trên con đường độc bước Những bước chân cuốn theo những tưởng tượng Cùng em trên con đường đã chọn cho cả hai Kể từ giờ anh chẳng sống vì ai Em nói thế từ lâu, nhưng giờ anh mới thấy Cuộc sống như một trang giấy Không vẽ về mình, trang giấy sẽ vẽ về ai? Kể từ giờ em là hạt sương mai Đọng lại trong anh như một hình ảnh đẹp nhất Là tinh túy, là ngọc của trời đất Nhưng mong manh, dễ vỡ đến vô cùng. Kể từ giờ anh sẽ thôi nhớ nhung Cuộc sống này là một thực tế Phải tồn tại đã mới có thể Trở về bên em như tất yếu cuộc đời.
PNĐN

Monday, February 15, 2016

Tôi có em rồi lại vụt mất
Bởi vì ai đâu bởi vì tôi
Giờ đây đơn côi mình độc bước
Tương lai phía trước bước cùng ai
Ngày mai ra sao sẽ thế nào ?
Bao nhiêu mộng đẹp giờ tan vỡ
Ngày trước cứ ngỡ chẳng lìa xa
Bao nhiêu câu ca cùng hẹn ước
Trước mắt giờ đây một nỗi đau
Mình cứ thế cứ thế xa nhau
Mình anh đau vạn lời anh xin lỗi
Vì hôm đó anh đã lỡ lời
Bởi vì anh chưa suy nghĩ chu toàn
Chỉ mình độc thoại mình anh diễn
Khiến em đau anh nào đâu biết
Giết chết con tim lúc nào cũng chẳng hay
Thay lời nói anh gói gửi vào thơ
Giờ đây bơ vơ anh mới hiểu
Thiếu vắng em cuộc sống ý nghĩa gì ?
AD; SGK.NC


Friday, February 12, 2016

DƯỜNG NHƯ VẬY ! TÔI YÊU EM BIẾT MẤY

Dường như vậy ! Tôi yêu em biết mấy
Thấy em buồn tôi cứ thế buồn theo
Gió heo may lòng tôi băng giá
Cá cược với đời mãi yêu em
Nhưng em đó chỉ xem tôi là bạn
Vạn lời sầu biết tỏ cùng ai
Nếu một mai tôi không còn nữa
Liệu rằng em có còn nhớ tôi không ?
Bồng hồng xưa bao lần tôi muốn tặng
Bảo với em răng, làm người yêu nhé.
Rồi ghé thăm nhà thưa bố mẹ cùng em.
Mong được cùng em bách niên giai lão.
Nhưng thôi đành cáo biệt từ đây.
Em đi xây hạnh phúc của riêng mình
Tình bạn chúng mình, há nên dứt từ đây ?
Bây lâu nay anh âm thầm chờ đợi.
Nhưng hết rồi chẳng còn nữa đâu em
                                            (to be continue...)
AD : SGK.NC




Thursday, January 14, 2016

Lẽ nào !!! Buông tay
Có lẽ nào em buông tay thật sao ?
Bao kỷ niệm xưa em nỡ quên sao ?
Nhớ ngày nào mình trong tay dạo bước 
Bao ước hẹn thề nguyện yêu suốt đời 
Giờ em đành quên anh đi về chân trời mới
Nhưng em ơi ! Em có biết không ?
Hình bóng em anh làm sao quên được
Không lẽ giờ đây mình anh bước trên đường !
Con ấy con đường ngày xưa đó !
Có bao nhiêu ước thệ cùng nhau.
Sau bao ngày mình anh cố gắng.
Chẳng có lẽ nào mình phải xa nhau ?

AD:SGK_PDN

Wednesday, January 6, 2016

                    Nhớ
Tình yêu xưa tôi dành cho em
Giờ cũng đành trôi theo con gió
Có phút giây nào em nghĩ về tôi không ?
Tôi vẫn ngóng trông em về từng giây 
Chắc bây giờ em đang vui nơi xa
Đã qua rồi lời hẹn ước ngày xưa
Chưa phút giây nào lãng quên trong tâm trí
Vì hình bóng em giờ vẫn chưa phai

AD : SGK.NC

Friday, January 1, 2016

Lặng nhìn nhau cố hé môi cười
Để che giấu nỗi đau tận trong tim
Chìm vào sau lặng để không bật khóc
Trách móc được gì khi em muốn ra đi
Chỉ mình anh ở ,ở lại cùng nỗi buồn
Nhưng ai biết nước mắt vẫn cứ tuôn
Dẫu biết răng buồn chẳng được gì đâu
Phải chăng đây âu là duyên là số ?
Cố gắng được gì gắng được chi ?
Khi người đã cất bước ra đi
Để phía sau anh chuỗi ngày cay đắng.

AD : SGK.NC

Ai còn nhớ ai, ai chẳng nhớ
Bao lần cứ ngỡ người còn đây
Giật mình tỉnh giấc tan giấc mộng
Trong lòng bỗng thấy một khoảng không
Có hay không ,nhớ hay không người đâu biết
Đã bao lần nước mắt nó cứ rơi
Cứ chơi vơi theo dòng đời xuôi ngược
Bước đi rồi có người có trở về không ?
Để tôi đây cứ ngóng cứ trông
Thiếu vắng ai cuộc đời hóa hư không
ad : SGK.NC


Wednesday, December 30, 2015

Tôi muốn tặng em cả đồi hoa Thạch Thảo
Vì em bảo rằng nó mạnh mẽ như em
Tôi muốn tặng em bông Hồng đơn độc
Vì một mình chống chọi cả thiên nhiên
Tôi muốn tặng em cả thiên đường trần thế
Bởi vì em đau thế đủ rồi
Tôi muốn tặng em bao điều tốt đẹp
Vì cuộc đời há quá bất công
Tôi muốn em được làm công nhảy múa
Vì chẳng bao giờ tôi muốn thấy lệ tuôn
Tôi muốn tặng em đôi cánh thiên thần
Vì có nó em bay được muôn phương
Tôi muốn tặng em phương thuốc diệu kì
Để khi có nó mộng hoá thực thành
Tôi muốn biến thành con ong kì thú
Ở bên em mạnh mẽ chẳng rời
Nhưng ai hay đời không như mộng
Trông ngóng là tôi chỉ biết ngóng trông
Em biết hay không từng ngày mong ngày nhớ
Đợi cả cuộc đời ước muốn vì ai
Nếu ngày mai đây tôi không còn nữa
Tôi chẳng tan, chẳng biến vào không gian
Tôi vẫn đó vẫn ở lại trần gian
Ngồi bên em đó, chẳng quản đêm ngày
Vì với tôi em là tất cả
Chẳng được chẳng mất chỉ hi vọng đợi chờ
AD : PĐN


NOEL BUỒN
Noel này sao buồn quá vậy !
Một mình tôi với nỗi buồn không nguôi
Cây thông kia như thấu hiểu lòng tôi
Đang tươi sáng, bỗng hoá tro tàn
Căn phòng lửa ấm, bỗng nhiên băng giá
Bài thánh ca cất lên những nụ cười
Nhìn dòng người đang vui trong hạnh phúc
Sao lòng tôi không thể nở nụ cười
Dưới ngọn đèn lung linh rực rỡ
Tôi cứ ngỡ em đang đi cùng tôi
Lòng chợt bồi hồi, kí ức bỗng hiện về
Để rồi giật mình ta mới thấy
Bấy lâu nay vẫn không quên được em !
Em giờ này chắc đang vui lắm nhỉ ?
Có khi nào em nghĩ về tôi không ?
Bông hoa tuyết rơi như giọt lệ không lời
Chúa ơi chúa, giờ người ở nơi nào ?
Sao không thể cho con một điều ước
Ước cho những mùa noel sau
Được nở nụ cười khi mùa noel về !
Để lòng tôi chẳng còn cô đơn !
Ôi noel ! Một mùa noel buồn

AD : SGK_NC

Monday, November 30, 2015

Nếu đã không mặn nồng
Sao ta không dừng lại
Khi một mai thức dậy
Chẳng thấy nhau buồn không ?

Nếu như chẳng còn thương
Thì đường ai nấy bước
Phía trước con đường dài
Nếu mai gặp vui không ?

Đã không còn ngóng trông
Không em anh vẫn tốt
Nếu một mai có ngã
Đó là anh cho em
Đời lắm lúc đỏ đen
Say men mai lại tỉnh
Ad. Phan Đăng Nhật